2025-12-04 01:48:03
Giới Thiệu
Danh Sách Chương (61)
Luận Đạo (0)
Tên khác: Anh Ấy Bệnh Không Hề NhẹTác giả: Nhất Điều Nhan CẩuChuyển ngữ: Vãn TìnhTag: 1Vs1, Chữa lành - cứu rỗi, Cưng chiều, Đại thúc vs loli - Trâu già gặm cỏ non, Hài hước, HE, Hiện đại, Nam/nữ có bệnh, Có baby,Giới thiệuỞ tuổi ba mươi lăm, ngài Phó với giá trị con người trăm tỷ không còn ôm bất kỳ hy vọng gì vào chuyện “sống còn”, cơ thể đầy rẫy bệnh tật nhưng không bao giờ nghe theo lời khuyên của bác sĩ. Anh đang tuổi tráng niên mà đã nhìn thấu sinh tử, ngày nào cũng mặc trang phục kiểu trung niên thời Đường, trong tay cầm chiếc gậy chống bằng gỗ tử đàn mạ vàng. Mặc dù ngoại hình vẫn đẹp trai ngời ngời nhưng tuổi tâm lý của anh đã bước một chân vào cảnh giới quan tài rồi.Đường Thuần cảm thấy cái ngài Phó này ít nhiều gì cũng có chút vấn đề đầu óc.Ngày đầu tiên gặp ngài Phó, Đường Thuần chỉ vào cây gậy chống trong tay của anh, hỏi: “Ngài Phó đi lại không tiện ạ?”Quản gia nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Là bệnh viêm khớp phong thấp của cậu chủ lại tái phát đấy.”Đường Thuần: “…”Là sinh viên ưu tú của khoa hộ lý, Đường Thuần đã đánh bại chín mươi chín đối thủ cạnh tranh để trở thành bảo mẫu của ngài Phó.Nhiệm vụ công việc rất đơn giản:1. Đảm bảo ngài Phó uống thuốc đúng giờ.2. Đảm bảo ngài Phó ăn cơm đúng bữa.3. Đảm bảo ngài Phó đi ngủ đúng giấc.4. Dùng sự cẩn thận và dịu dàng để ngài Phó cảm nhận được tình yêu và sự tốt đẹp của thế giới này.Đường Thuần: Cái này thì có khác gì nuôi một đứa con trai không?Nhìn vào mức lương mười vạn mỗi tháng, Đường Thuần cảm thấy nuôi “một đứa con trai” ba mươi lăm tuổi cũng đáng mà.Sau này, Đường Thuần nuôi dưỡng ngài Phó vừa trắng vừa mềm, chuẩn bị “về quê dưỡng già” rồi tiện thể ra nước ngoài du lịch thì lại bị mười mấy người áo đen giữ ở cổng hải quan.Ngài Phó mặc trang phục đời Đường đặt may riêng xuất hiện ở sân bay, phía sau là một ông quản gia mặc bộ áo đuôi tôm, thoạt nhìn rất giống như khung cảnh cắt ra từ trong phim.Đường Thuần nhận được ánh mắt từ bốn phương tám hướng đổ dồn về mình, nhất thời không nói nên lời.Đường Thuần: …Ngay cả phim truyền hình Mary Sue cũng không dám diễn như anh đâu!Vở kịch nhỏ:Trong phòng khách VIP của sân bay, ông quản gia lấy một bản thỏa thuận từ trong túi ra, đặt trước mặt Đường Thuần.Ngài Phó ngồi đối diện cô hất cằm lên, ung dung mạnh mẽ thốt ra một từ: “Ký.”Đường Thuần nhìn lướt qua dàn vệ sĩ mặc áo đen phía sau, lại nhìn thoáng qua ‘Thỏa thuận kết hôn’ này. Cô cầm bút máy trong tay, vô cùng rối rắm.Cho nên cô ký hay không ký đây?Ít nhiều gì ngài Phó cũng có chút bệnh về thể xác lẫn tinh thần, nhưng căn bệnh duy nhất anh mắc phải mà không có thuốc chữa khỏi mang tên ‘Đường Thuần’.[Chênh lệch 12 tuổi, hơi hài, nam chính hơi thần kinh một chút]
Chương 80
Chương 79
Chương 78
Chương 77
Chương 76
Chương 75
Chương 74
Chương 73
Chương 72
Chương 71
Chương 70
Chương 69
Chương 68
Chương 67
Chương 66
Chương 65
Chương 64
Chương 63
Chương 62
Chương 61
Chương 60
Chương 59
Chương 58
Chương 57
Chương 56
Chương 55
Chương 54
Chương 53
Chương 52
Chương 51
Chương 50
Chương 48
Chương 47
Chương 46
Chương 45
Chương 44
Chương 43
Chương 42
Chương 41
Chương 40
Chương 38
Chương 36
Chương 34: C34: Chương 34
Chương 33: C33: Chương 33
Chương 28: C28: Chương 28
Chương 26: C26: Chương 26
Chương 25: C25: Chương 25
Chương 24: C24: Chương 24
Chương 22: C22: Chương 22
Chương 21: C21: Chương 21
Chương 20: C20: Chương 20
Chương 18: C18: Chương 18
Chương 16: C16: Chương 16
Chương 15: C15: Chương 15
Chương 12: C12: Chương 12
Chương 11: C11: Chương 11
Chương 8: C8: Chương 8
Chương 7: C7: Chương 7
Chương 6: C6: Chương 6
Chương 5: C5: Chương 5
Chương 2